Chương 5
Vậy là Năm Ảo Tưởng Sai Lầm Về
Thượng Đế đã tạo ra khủng hoảng, bạo lực, giết chóc và chiến tranh.
Đúng vậy. Đó là
điều đáng chú ý đấy.
Người cũng đã nói rằng có nhiều
niềm tin về Cuộc Sống đã dẫn chúng con lạc lối.
Đúng vậy.
Chúng là gì vậy ạ?
Năm Ảo Tưởng Sai
Lầm Về Cuộc Sống mà đã tạo ra khủng hoảng, bạo lực, giết chóc và chiến tranh
là:
1. Nhân
loại bị tách rời lẫn nhau.
2. Không
có đủ những thứ nhân loại cần để đạt được hạnh phúc.
3. Để
có được những thứ mà các con nghĩ là không có đủ đó, con người phải cạnh tranh
lẫn nhau.
4. Một
số người thì giỏi hơn những người khác.
5. Giết
hại lẫn nhau để giải quyết sự khác biệt đầy khốc liệt được tạo ra bởi tất cả những
ảo tưởng sai lầm đó, là điều hoàn toàn thích hợp.
Năm Ảo Tưởng Sai Lầm Về Cuộc Sống, cộng với Năm Ảo Tưởng Sai Lầm Về Thượng Đế, đã dẫn đến vô số sai lầm chết người mà đã tạo ra, và đến thời điểm này vẫn đang tiếp tục tạo ra, một thế giới đầy sự giận dữ khó lường, sự bạo lực tàn bạo, và sự mất mát khủng khiếp, nỗi đau không nguôi ngoay, và cả sự khủng bố không ngừng.
Các con nghĩ rằng mình đang bị người khác khủng bố, nhưng sự thật là các con đang bị khủng bố bởi chính niềm tin của mình.
Đó chính là những gì các con phải thay đổi nếu các con muốn thực hiện ước mơ của mình về một thế giới sống trong sự hòa thuận, hòa bình, và hạnh phúc.
Ta đã nói hết lần này đến lần khác, không biết bao nhiêu lần rồi, các con không thể thay đổi tình trạng phẫn nộ, bạo lực, mất mát, đau khổ và khủng bố bằng những phương tiện chính trị hay kinh tế. Các con chỉ có thể tác động lên tình trạng này – cũng như các con có thể biến đổi nó một phần nào đó trong một giai đoạn ngắn ngủi, hoặc các con có thể làm gián đoạn nó – nhưng các con sẽ không thể loại bỏ nó nếu không có sự thay đổi trong niềm tin của các con.
Bởi vì “niềm tin tạo ra hành vi”.
Đúng vậy.
Như con đã nói trước đó, con muốn
thảo luận về những niềm tin sai lầm, tất cả những điều đó, nhưng lát sau đã.
Tốt, bởi vì đó
chính là luận điểm, là ý nghĩa của đoạn đối thoại này.
Nhưng trước tiên, trong phần đầu
của cuộc đối thoại này, Người đã nói có năm điều mà chúng con có thể làm bây giờ,
nếu thay đổi thế giới và phương hướng tự hủy diệt đang diễn ra là điều mà chúng
con mong muốn. Người gọi những điều đó là “Năm Bước đến Hòa Bình”, nhưng không
có điều nào trong số đó đa phần nghe có vẻ như là một kế hoạch hành động đối với
con cả. Những điều đó nghe có vẻ đa phần như là những con đường triết học quanh
co uốn khúc vậy. Thứ lỗi cho con nhé, con không có ý xúc phạm đâu. Con chỉ tự hỏi
là liệu những thông tin kiểu này có giúp được mọi người và phục vụ thế giới
ngay bây giờ được không thôi.
Mục đích của đoạn
đối thoại này là để thức tỉnh nhiều
người và để hàn gắn, chữa lành thế giới. Điều đó sẽ vừa giúp ích và phục vụ.
Ta không nói gì
về năm điều các con có thể làm. Bây giờ, điều Ta đang nói ở đây chính là năm thứ
các con có thể chọn.
Ta lặp đi lặp lại
luận điểm về việc hành tinh các con chỉ có thể đạt được hòa bình, chỉ khi các
con thay đổi được niềm tin của mình, là vì nếu các con không “hiểu” được vấn đề
này, các con sẽ chẳng đạt được gì trên con đường hàn gắn hành tinh của mình.
Những gì các con
cố gắng hàn gắn chính là những vết thương được tạo ra từ chính niềm tin của
mình mà thôi. Niềm tin tận sâu nhất của các con, đã tạo ra những hành vi sản
sinh ra những vết thương đó.
Khát vọng quan
trọng trên hết của nhân loại chính là sự bình yên, hòa bình, và Ta đang chỉ ra
cho các con thấy rằng những niềm tin hiện tại của các con không hề trả lại được
hòa bình cho các con.
“Bình yên, hòa
bình” không phải là điều gì đó mà các con làm. “Bình yên, hòa bình” chính là trạng
thái biểu hiện của các con.
Không ai nói là,
“tôi đang hành động bình yên”. Mà phải là “tôi bình yên, tự tại”. Và là chính là sự biểu hiện của linh hồn và
tâm trí.
Người làm ơn nói lại một lần nữa
nhé?
“Là” chính là sự
biểu hiện của linh hồn và tâm trí. “Làm” (hành động) là sự biểu hiện của thân
thể. Tất cả những trải nghiệm của thân thể đều nảy sinh từ những trải nghiệm của
linh hồn hoặc tâm trí. Các con được chọn. Nếu con chọn tâm trí, cũng như tâm
trí cảm nhận, vậy nên cơ thể của các con sẽ hành động. Nếu các con chọn linh hồn
của mình, cũng như linh hồn cảm nhận, thì cơ thể sẽ hành động.
Linh hồn luôn cảm
thấy vui, bởi vì linh hồn là niềm
vui. Linh hồn luôn cảm thấy yêu thương, bởi vì linh hồn là tình yêu thương. Linh hồn luôn cảm thấy kết nối với những điều
tuyệt diệu của cuộc sống, bởi vì linh hồn chính là điều tuyệt diệu của cuộc sống, được thể hiện ra mà thôi.
Và để luôn cảm
thấy được như thế, các con phải vượt ra khỏi tâm trí của mình. Các con phải vượt
ra “ngoài cái đầu” và đi vào trái tim.
Con nghĩ rằng Người sắp nói là đi
vào linh hồn cơ chứ.
Trái tim chính
là cây cầu bắc qua tâm trí và linh hồn. Đầu tiên hãy thoát khỏi tâm trí và đi
vào không gian của trái tim mình và từ đó, nó cũng chính là bước nhảy vọt nhanh
chóng vào linh hồn của các con.
Khi các con vào
trong không gian của trái tim mình cùng với người khác, đó chính là lúc các con
có thể có một cuộc chuyện trò của linh hồn thực sự với nhau. Khi các con vào
trong không gian của trái tim cùng với chính bản thân mình, đó chính là lúc các
con có thể trải nghiệm kết nối với linh hồn mình ở một cấp độ rất sâu sắc. Đó
cũng là lúc các con có thể trải nghiệm sự giao thiệp với Thượng Đế.
Nếu các con cứ ở
lại trong tâm trí mình, các con sẽ bị tác động, ảnh hưởng bởi cơ cấu của tâm
trí. Nếu tâm trí bị làm cho nản chí hoặc yếu đi, cơ thể của các con sẽ hoạt động
theo nhiều cách để phản ánh ra điều đó. Nếu tâm trí được nâng cao, củng cố, vững
mạnh hay được hồi phục, thì cơ thể cũng sẽ hoạt động theo nhiều cách để phản
ánh ra điều đó.
Nếu tâm trí bị
giảm sút, bị nản lòng, mất hết can đảm, thất vọng, giận dữ, tổn thương, hay bối
rối, thì cơ thể sẽ chứng minh trạng thái đó. Nếu tâm trí được hàn gắn, chữa
lành, được mở rộng, không giới hạn, cởi mở, dồi dào, ngập tràn phấn khởi, bình
yên và tràn đầy niềm vui, thì cơ thể sẽ hoạt động theo cách hoàn toàn khác.
Nhưng không phải là “tôn giáo lâu
đời” cũng làm cho mọi người cảm thấy như thế đó sao? Không phải tôn giáo cũng
nói về việc “hồi phục lại tâm trí” đó sao? Không phải tôn giáo cũng làm cho người
ta cảm thấy hứng khởi, được mở rộng tâm trí, được cảm nhận sự không giới hạn, dồi
dào, cởi mở, tràn đầy niềm vui, được chữa lành và cảm thấy vinh quang đó sao?
Đó không phải hoàn toàn là sức lôi cuốn của
tôn giáo sao? Đó không phải chính là lời hứa của tôn giáo đó sao?
Quả thực vậy.
Nhưng các tôn giáo lâu đời của các con không thể nào giữ được lời hứa đó với
toàn bộ nhân loại.
Tại sao lại như vậy? Nếu tôn giáo
có thể làm cho từng cá nhân cảm nhận được sự nhập định, trạng thái mê li, vậy tại
sao nó không thể hàn gắn thế giới cơ chứ?
Bởi vì tổ chức
tôn giáo mà các con tạo nên, chính là một trải nghiệm độc nhất, riêng biệt trên
quy mô lớn. Tôn giáo chỉ dành riêng cho những cá nhân hay nhóm tham gia nó, trải
nghiệm nó. Các con vẫn chưa tìm được cách để cho tất cả mọi người – toàn bộ xã
hội – trải nghiệm được trong cùng sự trải nghiệm bởi vì các con vẫn chưa tìm được
cách để cho mọi người đồng tình về việc
trải nghiệm cần được trải nghiệm.
Quả thực, các
con bất đồng về câu hỏi này một cách rất
bi đát đến nổi mà, chính việc bất đồng đó lại là nguyên nhân khiến các con gián
đoạn chính sự nhập định của mình chỉ để phản bác, bác bỏ người khác vì họ không
trải nghiệm sự nhập định của họ theo giống cách của các con.
Các con đã tranh
cãi lẫn nhau, chiến đấu chống lại lẫn nhau, và giết hại lẫn nhau trong sự giận
dữ về sự nhập định này.
Tại sao chứ? Tại sao chúng con lại
làm thế? Và tại sao các tôn giáo không thể hàn gắn điều đó chứ?
Bản chất các tổ chức tôn giáo bao gồm rất
nhiều điều và cũng không bao gồm rất nhiều điều. Điều này sẽ chẳng còn gì đáng
phải bàn, nếu như các tôn giáo biết khoan dung, chấp nhận cho những điều khác
biệt mà nó không bao gồm trong tôn giáo của mình nhưng lại có trong các tôn
giáo khác, tuy nhiên, chuyện này hiếm khi nào xảy ra.
Các con trông cậy
vào tôn giáo sẽ dạy cho mình lòng khoan dung, độ lượng, tuy nhiên tôn giáo mà
các con trông cậy, lại không học được làm thế nào để thực hành lòng khoan dung
đó, và như thế, tôn giáo chỉ dạy cho các con điều ngược lại mà thôi.
Con rất buồn vì điều đó. Và con
đáng lẽ đã không tin được sự trầm trọng của vấn đề đã – và đang diễn ra ngày nay – nếu con chưa tình cờ tận mắt
bắt gặp bằng chứng. Gần đây nhất, mà đối với con là cả một cứ sốc, một bài báo của
Stephanie Simon viết trên trang Arizona
Republic, và xuất hiện đầu tiên trên tờ Los
Angeles Times, vào ngày 1 tháng 12 năm 2001, chính là bằng chứng cho những
gì chúng ta đang thảo luận ở đây. Con muốn tái bản câu chuyện đó ở đây, đầy đủ,
bởi vì con muốn thế giới tất cả đều được biết về bản chất của vấn đề này âm ỉ
và nghiêm trọng như thế nào. Hầu hết những người được con cho xem câu chuyện
này đều kinh hãi. Họ không thể thốt nên lời.
Đây là bài báo đó…
MỤC SƯ CHÁNH XỨ GIÁO HỘI TIN LÀNH LUTHERAN BỊ TẤN CÔNG
Tham Gia Sự Kiện Đa Tín
Ngưỡng Gọi Là Heresy (Dị Giáo)
“Thành phố St. Louis – Đối với vị
Linh mục chánh xứ Rev. David Benke, nghi lễ tại Sân Vận Động Yankee là một phước
lành, một cơ hội để gia nhập với những lãnh đạo công dân và những lãnh đạo tôn
giáo khác và mang đến sự an ủi cho những vết thương, nỗi đau tận cùng của quốc
gia, do những cuộc tấn công khủng bố vào Trung Tâm Thương Mại Thế Giới và Lầu
Năm Góc để lại. Ông tham dự với những người nổi tiếng và những nhà chính trị
trên sân khấu để hát những bài ca yêu nước và cầu nguyện.
Ông ấy nghĩ, điều đó đơn thuần chỉ
là nghĩa vụ của một linh mục chánh xứ mà thôi.
Nhưng một số tu sĩ, mục sư đồng
môn lại nhìn theo một quan điểm rất khác. Họ xem sự tham dự của ông ấy trong sự
kiện đa tín ngưỡng đó như là một sự dị giáo.
Sáu mục sư chánh xứ ở Giáo Hội
Tin Lành – Thượng Hội Đồng Giám Mục Missouri đã đệ đơn cáo buộc chính thức vào
tuần trước kêu gọi trục xuất ông Benke ra khỏi giáo hội.
Những người khác còn kiến nghị lật
đổ, và hất cẳng mục sư giáo hội trưởng Gerald Kieschnick vì đã tha thứ cho sự
tham dự của ông Benke trong sự kiện đó và bỏ qua cho bản thân mình về việc cầu
nguyện với những giáo sĩ đến từ những giáo phái Tin Lành Lutheran khác, sau
chuyến đi đến đống đổ nát của Trung Tâm Thương Mại Thế Giới vào tháng 10.
Ông Benke “đã tham gia vào việc
tôn thờ ngẫu tượng bằng cách tham dự với những người không phải đạo Thiên
Chúa”, Linh mục chánh xứ Rev. David Oberdieck, một trong những người chống đối,
đã nói với tờ báo St. Louis Post-Dispatch
như thế. Ông Oberdieck không hề bình luận thêm nữa. Thứ Sáu, ông ấy chỉ nói
cuộc tranh luận này là một “vấn đề nội bộ”, không nên phơi bày với “truyền
thông thế tục”. Nhưng ông lại đứng về sự giải thích, cáo buộc Benke như một người
tôn thờ ngẫu tượng.
Ông ấy và những tu sĩ khác đồng
thời còn buộc tội ông Benke về tội “hợp nhất”, nghĩa là đẩy mạnh, mở rộng quan
điểm rằng tất cả mọi tôn giáo đều bình đẳng như nhau. Đơn kiến nghị 10 trang chống
lại ông Benke đã gọi sự tham dự của ông ấy trong nghi lễ New York là “một sự phạm
tội quá đỗi chống lại tình yêu của Chúa Jesus” và sự tham dự đó đã đem lại “sự
cảm tưởng rằng đức tin Thiên Chúa giáo chỉ là một trong số rất nhiều đức tin,
mà mọi người đều có thể cầu nguyện đến Thiên Chúa (Thượng Đế)”.
Theo như những người chỉ trích
này, thì bằng việc đứng bên cạnh “những kẻ dị giáo” như những người đạo Hồi
giáo, những người Do thái, những người đạo Hindu, và cả những người Thiên Chúa
giáo theo những giáo phái khác, Benke đã ngấm ngầm xác nhận, tán thành đức tin
của bọn họ, và mang lại sự cảm tưởng rằng tất cả tôn giáo đều chỉ ra con đường
bình đẳng như nhau đến với sự cứu rỗi.
Những nhà lãnh đạo giáo hội không
cho họ được cầu nguyện công khai giữa công chúng với bất cứ ai đến từ đức tin
khác, ngay cả những giáo hội khác của đạo Tin Lành. Họ chỉ tin tưởng đi lễ chỉ với
duy nhất những ai thông dịch, diễn giải Những Kinh Điển và hiểu Thiên Chúa (Thượng
Đế) hoàn toàn giống như cách của họ mà thôi.
“Chúng ta không thể đi theo một
đường ray giao thiệp với ai đó, những ai mà nghĩ về lễ ban thánh thể theo một
cách hoàn toàn khác”, Linh mục chánh xứ Rev. David Strand, một người phát ngôn
cho giáo hội, có trụ sở ở ngoại ô thành phố St. Louis đã giải thích như thế.
Giáo phái Tin Lành lớn nhất quốc
gia, Liên Hiệp Baptist Nam Phương 16-triệu-thành-viên, đã đốn đẽo ra một truyền
thống tương tự. “Tôi không hề có lấy một cái xương đại-kết-thống-nhất-giáo-phái
trong cơ thể mình”, Linh mục chánh xứ Rev. Paige Patterson, một chủ tịch trước
đây của giáo hội đã thường nói như thế. Và quả thực, rất nhiều giới tu sĩ của
giáo phái Bapist Nam Phương đã cố gắng tránh xa các buổi lễ đa tín ngưỡng sau
những vụ tấn công ngày 11 tháng 9.
Nhưng ông Benke và ông Kieschnick
cứ nhất định khăng khăng rằng nghi lễ ở Sân Vân Động Yankee không phải là buổi
lễ thờ phụng chính thức và do đó buổi nghi lễ đó không ngăn cấm những thành
viên của Thượng Hội Đồng Giám Mục Missouri tới.
Họ xem nó như một sự kiện thế tục,
bao gồm một số lễ cầu nguyện, do Mayor Rudolph Giuliani, cựu Thị trưởng thành
phố New York tổ chức, và được diễn viên Jame Earl Jones chủ trì mà thôi.
Khi đến lượt của ông Benke dùng
micro, ông ấy chỉ đọc một bài cầu nguyện vắn tắt mở đầu và kết thúc cũng chỉ liên
quan đến Chúa Jesus mà thôi. Những người ủng hộ đã khẳng định rằng ông ấy không
hề cùng làm lễ với những người khác hay nhìn nhận hay tán thành quan điểm của họ
hay gì cả, dẫu cho ông ấy đứng im lặng đầy tôn kính trong khi những nhà lãnh đạo
tôn giáo khác phát biểu.
“Để ám chỉ điều đó, khi một giáo
sĩ Hồi giáo cầu nguyện đến Allah (Thượng đế gọi theo tiếng Ả Rập của đạo Hồi),
thì ông Benke cũng cầu nguyện theo cùng lúc đó… điều đó chính là một hành động
lăng mạ ngụ ý cho những gì ông ấy đã làm”, ông Strand đã nói như thế.
Về phần buổi cầu nguyện ứng khẩu
của ông Kieschnick với những giáo sĩ đến từ những giáo phái khác, ông Strand
cũng nói áp dụng lời cáo buộc biện hộ tương tự.”
Giờ con đọc câu chuyện đó và con
lại nghĩ về bản thân mình. Con nghĩ rằng mình chắc hẳn thật khờ dại. Ý con là,
con đã nghĩ rằng con là một người khá hiểu biết, tinh khôn, biết về những gì đã
và đang diễn ra trên thế giới, nhưng giờ đây con nhận ra rằng mình không biết điều gì đang xảy ra xung quanh nữa.
Câu chuyện đó đã làm con rất sốc.
Lần đầu con đọc được nó, con đã rất sốc, buồn và rất đau lòng. Con chỉ không biết…
Con đã từng nghĩ rằng phải ở nơi nào đó khác trên thế giới, mới có thể phải tìm
thấy sự không khoan dung của tôn giáo
theo cấp độ cực đoan, và cuồng loạn như thế, chứ không phải ở đây.
Đã đến lúc các con phải công nhận một sự thật của nhân loại
mà không ai muốn nhìn vào cả.
Một trong những vấn đề lớn nhất hiện nay trên thế giới là tổ
chức tôn giáo.
Các tổ chức tôn giáo
chính là vấn đề.
Chúng không phải là giải pháp, mà là vấn đề.
Không phải tất cả mọi tôn giáo, mà là đa phần, hầu hết. Và
chắc chắn là, đa phần hầu hết các tôn giáo lớn nhất.
Trường hợp mà các con đang gặp phải với đa số, hầu hết các
tổ chức tôn giáo lớn nhất và có ảnh hưởng nhất chính là người mù đang dẫn dắt
người mù.
Quả thật là vậy, ý con là một quốc
gia đang ở giữa tột cùng của nỗi đau, mong muốn được trải nghiệm sự hợp nhất và
thống nhất quốc gia trong thời khắc náo loạn, và tìm kiếm sự hỗ trợ tinh thần
trong lúc cần một sự an ủi, động viên, thì
lại bị chính các tôn giáo của mình làm cho thất vọng.
Một dân tộc chỉ mong muốn được nối
vòng tay lại với nhau, bước cùng bước, mỗi người đều cầu nguyện, kêu gọi Thượng
Đế theo sự hiểu biết của mình, và mỗi người đều hiểu biết được rằng, sự hàn gắn
bắt đầu với sự biểu hiện của lòng khoan dung cho sự hiểu biết khác nhau của mỗi
người, nhưng điều duy nhất họ nhận ra rằng chính là tổ chức tôn giáo ngăn cấm
điều đó.
Các tôn giáo ngăn cấm lòng khoan dung. Người có thể hình dung
không? Những tín đồ Baptists từ chối cầu nguyện với người Do thái, hoặc những
tín đồ Công giáo. Những tín đồ Tin Lành thì lại từ chối cầu nguyện với những tín đồ Tin Lành khác. Như thể là
không đúng lúc, không đúng nơi hay không đúng người để cầu nguyện chung vậy.
Vì thế, chẳng có gì đáng ngạc
nhiên khi mọi người trên khắp thế giới đều hỏi đang tự hỏi rằng “Có gì sai với
việc ấy chứ”? Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi các nhãn dán và những bảng dán
thông cáo “THƯỢNG ĐẾ, XIN HÃY CỨU VỚT CON RA KHỎI ĐÁM DÂN CHÚNG CỦA NGƯỜI” bắt
đầu xuất hiện. Ai trên thế giới này lại muốn tin vào một Thượng Đế, Người mà
còn chưa đủ độ lượng, khoan dung được như bản thân họ - những người phàm trần
cơ chứ?
Làm thế nào mà chúng con có thể bắt
thế giới tự hàn gắn bản thân nó, trong khi mà tổ chức tôn giáo - được định ra để
hàn gắn, chữa lành nổi đau cho mọi người – lại chẳng làm được gì cả, mà chỉ gây
ra ngày càng nhiều sự tổn thương hơn, làm cho vết thương ngày càng hở rộng hơn,
và truyền bá sự căm phẫn mà nó cho là chính đáng, truyền bá sự từ chối chấp nhận,
sự khinh miệt, kỳ thị (người khác, tôn giáo khác…) và sự không khoan dung đầy dứt
khoát, ngày càng xa hơn cơ chứ?
Tuy nhiên, làm
sao mà các con có thể đổ lỗi cho tôn giáo được khi mà các tôn giáo đều tin vào
một Thượng Đế cũng làm những điều tương tự cơ chứ?
Sự hiểu biết của các con về Thượng Đế mới
chính là vấn đề chính.
Ta sẽ nói lại một
lần nữa, và như thế các con sẽ không thể bỏ sót điều này nữa…Vấn đề mà nhân loại
đang chạm trán ngày nay đó chính là tinh
thần và tâm linh.
Các con không hiểu
các con là ai. Các con không hiểu Thượng Đế là ai. Các con không hiểu được thế
giới hoạt động như thế nào. Các con không hề hiểu được tình yêu chính là nền tảng
của tất cả sự sống, và cũng không thể hiểu được tình yêu vô điều kiện.
Các con hình
dung, tưởng tượng rằng Thượng Đế là một vị thần nhỏ bé, nhỏ mọn, đầy lòng ghen
tị, cái người mà bảo mọi người phải cúi đầu cầu nguyện, “Xin lỗi nhé, đi theo
đường lối của Ta, còn không thì cút đi. Đi theo đường Ta thì lời cầu nguyện của
ngươi Ta nghe thấy, còn không thì lời cầu nguyện của ngươi Ta không nghe thấy bởi
vì ngươi không làm đúng. Ngươi đã không làm vui lòng ta.” Và như vậy, các con
đã biến Ta thành một bản mô phỏng đặc tính tệ hại nhất của con người.
Các con cho là
các con đang phấn đấu, để giống y như hình mẫu Thượng đế trong cuộc sống của các
con… và nếu đây là mẫu Thượng đế mà các con phấn đấu để giống y như vậy, thì
các con đã thành công rực rỡ rồi đấy.
Các con có thể cảm
ơn tổ chức tôn giáo vì đã chỉ cho các con cách để đạt được như vậy.
Không phải tất cả tổ chức tôn
giáo đều nằm trong phạm trù này đâu. Một số tôn giáo dạy khoan dung, độ lượng
và cũng thực hành thực sự nữa. Một số cũng có dạy về một Thượng Đế bao gồm tất
cả và cũng thực sự sống với lời dạy đó. Unity Church là một trong số đó. The
United Church of Religious Science cũng là một trong số đó. Và vẫn còn nữa, như
là Metropolitan Community Church, và vẫn còn số khác nữa. Thế nên không phải tất
cả các tổ chức tôn giáo đều nằm trong phạm trù này đâu.
Con đánh giá rất
đúng. Nhưng đa số tôn giáo lại nằm trong phạm trù này. Khi Ta nói “tổ chức tôn
giáo”, hoặc “tôn giáo” nói chung, trong bối cảnh của đoạn đối thoại này, Ta muốn
các con biết là Ta đang nói về những tôn giáo dạy các con theo chủ nghĩa độc
quyền, độc nhất. Nói theo cách khác chính là “tôn giáo của chúng ta là tôn giáo
thật sự duy nhất”.
Kiểu tôn giáo như thế mới chính là vấn đề.
Không phải tất cả
tôn giáo, mà là kiểu tôn giáo như thế.
Kiểu tôn giáo như thế dạy cho các con chủ nghĩa phân lập, ly khai, chia rẽ, và
dạy cho các con về thần học mang tính chất riêng biệt, dành riêng cho từng tôn
giáo.
Và cũng như Người đã nói, hầu hết
các tôn giáo lớn trên thế giới, không may đã rơi vào phạm trù này.
Có thể còn không
may hơn là con biết đấy. Bởi vì những tôn giáo này đều dựa trên những niềm tin
tâm linh đơn giản không phải là sự thật, nhưng lại có một sức ảnh hưởng đến đối
với xã hội nói chung – cả những tín đồ tin vào Thượng Đế và cả những tín đồ
không tin đều bị ảnh hưởng như nhau – “và chúng ta sẽ chứng tỏ điều đó khi
chúng ta tiếp tục đoạn đối thoại này.
Còn có nhiều vấn
đề khác mà nhân loại phải đối mặt. Đó chính là vấn đề nạn đói, nghèo nàn, thiếu
thốn, tội ác và tham nhũng, vấn đề rối loạn quân sự, lạm dụng quyền hành, tham
ô, và còn rất nhiều vấn đề xã hội khác nữa. Nhưng tất cả những vấn đề này – tất cả những vấn đề này – ngọn nguồn của
tất cả những vấn đề này chính là vấn đề tinh thần và tâm linh.
Đó chính là vấn
đề. Đó chính là trọng điểm của cuộc thảo luận này. Vì nếu sự hiểu biết tinh thần
và tâm linh của các con hoàn thiện, thì tất cả những vấn đề này đã không thể tồn
tại.
Các con sẽ không để những vấn đề này xảy ra.
Nhưng nhiều tổ
chức tôn giáo lớn nhất, có uy quyền nhất, có ảnh hưởng nhất sẽ không cho phép sự hiểu biết tinh thần và tâm
linh đó được hoàn thiện, vì các tôn giáo đó sẽ không tạo cơ hội cho điều đó xảy
ra. Tôn giáo không cho phép sự dự tính của các con mạo hiểm vượt qua các ranh
giới trong học thuyết và chủ nghĩa do chính tôn giáo tạo ra.
Và như thế, ngay
cả khi hành tinh của các con đang phải đối mặt với một vấn đề tinh thần và tâm
linh ở một tỷ lệ khổng lồ, thì các con lại cố gắng giải quyết vấn đề bằng những
phương tiện trần gian. Các con đổ xô nghiên cứu vòng quanh các dấu hiệu của căn
bệnh tệ nạn toàn thế giới, hơn là nguyên nhân gây ra căn bệnh đó.
Các con đang cố
gắng, mưu cầu đem lại sự vui tươi, phấn khởi, sự mở rộng, không giới hạn, sự dồi
dào, chan chứa, sự hàn gắn và hòa bình cho cả toàn thế nhân loại. Nhưng các con
lại đang cố gắng mang về sự mở rộng cho chính trị, kinh tế, giáo dục, với những
chương trình xã hội, và ngay cả với bom nữa chứ.
Cách đó chẳng mang lại được gì đâu.
Các con cố gắng
sửa chữa mọi thứ, nhưng thứ cần sửa thì lại không sửa. Các con cố gắng thay đổi
mọi thứ, nhưng thứ cần thay đổi thì lại không thay đổi.
Các con chỉ ra mọi
thứ nhưng các con không chỉ ra được những niềm tin cơ bản nhất của mình. Nhưng chính những niềm tin cơ bản nhất đó lại
là nguyên nhân đã tạo ra vấn đề mà thế giới phải đối mặt ngày nay.
Đó cũng là lý do
tại sao Năm Bước dẫn đến Hòa Bình lại liên quan đến Thượng đế, và tinh thần, chứ
không phải là liên quan đến thân xác.
(Còn tiếp...)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét